BÀI VIẾT NỔI BẬT

Showing posts with label Tam-su. Show all posts

Liệu có đủ tuổi thanh xuân để chờ đợi những thứ anh vẽ ra !

Tuổi thanh xuân của người con gái trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Vì vậy, con trai à, đừng bao giờ lấp lửng khi cô ấy hỏi về mối quan hệ của 2 người.




Các bạn nam à!

Đừng bao giờ bắt 1 người con gái chờ đợi 1 mối quan hệ không chắc chắn, bởi tuổi xuân của cô gái bạn yêu rất ngắn. Bạn thì có 1 chặng đường dài để đi, để yêu, bởi đàn ông - càng lớn tuổi, từng trải thì càng hấp dẫn. Còn người con gái của bạn, cô ấy chỉ có vài năm tuổi xuân ngắn ngủi.

Đừng bao giờ lấp lửng khi cô ấy hỏi về mối quan hệ của 2 người, nếu cô ấy có đủ can đảm để chờ đợi hi vọng những thứ ảo tưởng thì bạn thành công rồi đó.



Chờ đợi không phải là mệt mỏi mà khi họ không biết chờ đợi vì cái gì đáng sợ hơn gấp ngàn lần.

Khi yêu 1 ai đó, bạn cần rất nhiều sự quyết đoán và bản lĩnh. Chứ không chỉ đôi 3 tin nhắn yêu thương. Vì bạn biết rồi đó, họ cần xem hành động của bạn. Bởi vậy các chàng trai à, hãy yêu thương các cô gái của mình và trân trọng họ, bởi họ đã dành cả tuổi thanh xuân rực rỡ cho bạn.

Và nếu đã không thể đặt cô ấy trong sự lựa chọn của bạn thì nên bước ra khỏi cuộc đời của cô ấy.

Hãy để cho cô ấy bước đi con đường khác, những cơ hội khác.
Bạn cũng vậy, cô ấy cũng vậy, bất cứ ai cũng vậy.
Hãy chia tay khi mà không thể bước đi cùng nhau nữa.

Learn more »

Vẫn muốn nói câu anh đừng đi

Vẫn muốn nói câu anh đừng đi, nhưng mà lý trí lại không cho phép. Anh, liệu em có được quyền nhớ thương anh không?


Nhân duyên con người trên thế gian này thật lạ, luôn có thể nhìn thấy nhau giữa ngàn người trên phố, có thể đến bên nhau giữa hàng trăm người không quen biết. Để rồi, một lần đi qua nhau, là ngàn lần thương nhớ. Chữ duyên âu vẫn còn cần một chữ phận.

Có rất nhiều người đi ngang cuộc đời ta, để cho ta biết giá trị của cuộc sống, mỗi người là một sắc màu, một kí ức riêng, mà cả đời ta cũng chẳng thể quên được. Hình ảnh của anh đối với nó cũng vậy. Vốn là một người quá nghiêm túc chuyện tình cảm, nhưng lại đa sầu đa cảm, không ít lần nó khiến anh khốn đốn vì những cảm xúc bất chợt của mình. Nó biết ơn anh ở cái sự nhẫn nại không lí do ấy, biết ơn cái sự ấm áp mà anh đã sẻ chia cho nó, dù chỉ là trong một thời gian rất ngắn.


Anh là chỗ dựa duy nhất để nó vượt qua nỗi đau hiện tại, là động lực để nó tìm lại chính mình, tìm lại niềm vui trong cuộc sống. Cứ thế, cho đến khi nó không còn kiểm soát được suy nghĩ của nó về anh nữa.

Nó biết, nó và anh mãi mãi đi trên hai con đường khác nhau. Nó không thể cho anh biết tình cảm, suy tư của mình, bởi nó biết, anh không thuộc riêng nó, có lẽ nó chỉ là một người thứ ba mờ nhạt trong cuộc sống của anh mà thôi. Nó sợ hãi chính bản thân mình, sợ anh, và sợ duyên phận rồi sẽ đưa anh đi.

Nó chưa từng có suy nghĩ sẽ giữ anh cho riêng mình, chỉ là nó muốn níu giữ chút ấm áp còn vương vấn trong không gian anh vừa bỏ lại. nó đã từng gục ngã và giờ... nó sợ gục ngã nếu một ngày anh đưa ra lựa chọn bỏ nó lại một mình.

Vậy nên, nó chấp nhận lặng lẽ bên anh, quan tâm, chăm sóc,... lắng nghe, chia sẽ mỗi khi anh buồn, mang đến anh những niềm vui nhỏ,...chỉ mong được nhìn thấy anh vui cười mỗi ngày, nó cũng ấm lòng,...Uh, chỉ là do nó hèn nhát!
Learn more »

Cuộc đời mình, cứ phải sống tốt trước hết đã…

Ai cũng có lẽ sống cho riêng mình và cố gắng bảo vệ nó, mặc cho lẽ sống đó có thể làm tổn hại đến người khác.

Đối với ai cũng thế, mối quan hệ nào cũng vậy, tôi không muốn quá để tâm hay ghi lòng quá nhiều. Bởi vì trên đời này vốn là thế, khi chúng ta quan tâm và để ý quá nhiều tới ai đó, thì đó cũng chính là lúc chúng ta để cho họ có cơ hội làm tổn thương mình.

Đối với ai cũng thế, mối quan hệ nào cũng vậy, tôi không muốn quá mặn mà hay tỏ ra mình quan tâm nhiều đến mức nào, bởi vì tôi sợ. Trong chuyện tình cảm luôn là thế, yêu nhiều hơn thì tổn thương nhiều hơn, thế nên tốt nhất là đừng quá hi vọng, quá mặn mà với bất cứ ai hết.



Đối với ai cũng thế, và mối quan hệ nào cũng vậy, tôi không muốn quá phụ thuộc, cũng không muốn níu kéo. Cách tốt nhất để tránh khỏi những thất vọng, là đừng hi vọng ngay từ lúc đầu.

Đến cũng được, mà không đến cũng không sao. Thì rồi ngày sau chúng ta cũng không phải khổ đau mà níu kéo. Đối với ai cũng thế, mối quan hệ nào cũng vậy, tôi sợ sự ràng buộc. Bởi vì một khi chúng ta bị ràng buộc bởi một ai đó, thứ gì đó, thì có nghĩa là chúng ta đã có điểm yếu.

Tôi vẫn luôn tự nói với mình, sống trên đời, phải bất cần, phải tự lập, phải không thiết tha thật sự với bất cứ ai hết… như vậy thì trên đời này, sẽ chẳng có ai tổn thương được mình hết… Đừng ngóng, cũng đừng chờ. Cuộc đời mình, cứ phải sống tốt trước hết đã…
Learn more »

Em không muốn viết tên mình lên cát!

Em muốn viết tên mình lên cát.
Sóng dạt dào sẽ cuốn tan em đi….,

24/05/2015 một buổi sáng trên bãi biển, người ta nói với em rằng mặt trời đã nhú lên khỏi mặt biển, em sẽ không có cơ hội để ngắm nhìn ánh bình minh. Nhưng em không tin vào điều đó, em ra biển với ý nghĩ ngây dại, mặt trời vẫn đợi em, như bao lần anh vẫn đợi em!

Buổi sáng bình minh đón em trên bờ cát mịn màng, đẹp như tuyết, dưới những bước chân em là những chú dã tràng mải miết xe cát. Anh còn nhớ, người đời hay rêu rao mà hát:" Dã tràng xe cát biển Đông, nhọc mình mà chẳng nên công cán gì?"

Em cũng giống như Dã tràng, em ngơ ngẩn ngày đêm theo anh, em muốn viên ngọc trai thuộc về em. Viên ngọc trai là anh đã khiến em điên dại, nhưng ý nghĩ anh là của em đã khiến em bám lấy anh, cũng giống như dã tràng ngày đêm bám lấy con sóng biển không dứt…Dẫu biết là vô ích nhưng dành trọn trái tim mình hơi thở mình cho anh thì cũng chính là lúc mình cảm thấy buồn rầu, kiệt sức trong từng nghĩ suy.


Em không muốn viết tên mình lên cát, em muốn tên em vào trái tim anh, để dù sóng có mạnh thế nào cũng không tài xô tới, mây có dày cũng không bao giờ xóa nỗi... Nhưng em của ngày hôm nay chính thức từ bỏ anh.

Khi mặt trời mọc trên biển , cũng là lúc em viết tên mình lên cát. Một màu rực rỡ, đây sẽ là lần cuối cùng em ngắm bình minh trên biển, cũng là lời cam kết từ nay em sẽ không còn theo anh nữa. Em về với biển, em sẽ chôn mình dưới đại dương, em sẽ không là bé con ngốc nghếch đi theo anh nữa.

Em đã chọn bãi biển nơi mà anh nói với em rằng: "Cả đời này, đừng đi theo anh nữa!"

Em không đi theo anh nữa đâu, anh nhỉ? Tạm biệt anh, tạm biệt thân xác này!
Giây phút cuối cùng này, chỉ có dã tràng làm bạn với em, em đã sống nhầm trong kiếp nạn con người, từ nay em sẽ là dã tràng xe cát biển Đông !
Learn more »

Cuộc sống luôn có đôi

Là phụ nữ, ai cũng có những người đàn ông của mình.

Còn nhớ, thời sinh viên, khi đưa bức ảnh người đàn ông đó cho bạn xem, nó giật mình hoảng hốt “Trời, trông sợ thế”. Lúc đấy, trong đầu mình mới nhận ra rằng hóa ra người đàn ông mà mình vô cùng yêu thương, trân trọng có khuôn mặt rất “đáng sợ”.

Công bằng mà nói, khuôn mặt người đàn ông đó “đáng sợ” thật. Khuôn mặt của sự bệnh tật, khuôn mặt của những vết thương do chiến tranh để lại làm sao có thể lành lặn, làm sao có thể “bình thường” được? Cùng với khuôn mặt khác biệt là đôi chân tay co quắp. Chỉ có cái miệng duy nhất là hay cười. Nhưng nụ cười méo mó đâu có dễ dàng lấy được thiện cảm của người đối diện. 



Người đàn ông đó đúng là không giống với những người đàn ông khác ở mọi thứ. Trong khi những người cha ở cùng thôn xóm thường xuyên dùng roi vọt đánh trẻ con khi chúng mắc lỗi thì các con của ông lại rất hiếm khi có vết roi lằn mông. Có lẽ bởi vậy, nên chúng không bỏ học giữa chừng.

Người đàn ông đó, mới ngoài đôi mươi đã mang trên mình thương tích 80% cơ thể, tưởng như cả đời phải làm bạn với cái giường, với thuốc thang. Ấy vậy mà, những lúc cơn đau không hành hạ vẫn gắng gượng bò dậy, bám vào thành giường học đi. Kết quả là người đàn ông đó có thể chống gậy đi trong vòng 50m. Có lẽ bởi vậy, nên những đứa con có thêm nghị lực trong cuộc sống.

Sách vở là những thứ hiếm hoi trong cuộc sống người đàn ông đó. Những không vì thế mà ông quên dạy các con về tri thức. Tri thức ở đâu khi xung quanh chỉ có bờ tre và con mương nhỏ này? Có đấy, nhiều lắm, sự kiên nhẫn từ loài kiến, bài học chăm chỉ của chú cò trắng, hãy lột xác như loài rắn, sau cơn mưa trời lại sáng,…
…..
Mặc dù vậy, nhưng cũng có rất nhiều thứ mà người đàn ông này không thể mang đến cho các con của mình được.
Các con của ông muốn ông sống đến 60 tuổi. Nhưng ông đã không làm được việc đó.
Các con của ông muốn ông được sống trong căn nhà khang trang, không có gió lùa. Nhưng ông đã không làm được việc đó.
Các con của ông muốn đưa ông đi du lịch. Nhưng ông đã không làm được việc đó…
Chỉ vì một lý do đơn giản, ông không còn thời gian…
Đã hơn 5 năm, người đàn ông đó về với đất mẹ. Cái ngày biệt ly đó vẫn luôn là vết cắt xé lòng mỗi khi nhớ lại.

……
Mới đây thôi, có 1 chuyện đến từ cô con gái 3 tuổi. Bé thình thoảng nói chuyện điện thoại với ông nội, bà nội, bà ngoại. Một hôm bé hỏi: “Mẹ ơi, thế ông ngoại đâu ạ?”. Có thoáng giật mình vì nào có ai nhắc đến từ ông ngoại trước mặt nó đâu mà nó lại hỏi. Nhưng chợt nhận ra một điều mà bấy lâu nay thường bỏ qua. Thì ra là vậy, với con người, bản năng từ bé đã nhắc nhỏ rằng “Cuộc sống luôn có đôi”. Sự băn khoăn của bé rồi cũng nhanh chóng qua đi. Nhưng sự cô đơn của bà ngoại bé quả là không dễ xóa đi ngày một ngày hai. Người phụ nữ đó, cả đời không dám bước lên xe khách vì sợ say xe, và nếu có đứa con nào tặng hoa 8/3 sẽ mắc cỡ mà nói rằng “Hoa với chả hoét”. Người phụ nữ đó chỉ có một mong muốn tột cùng là các con thường xuyên gọi điện về hoặc luôn trong tâm thế nuôi sẵn gà, vịt, ngan… để khi các con về làm thật nhiều món đồng quê thết đãi các con.

Cả người đàn ông và người phụ nữ đó, dù có đi hết cuộc đời này, chúng ta vẫn luôn mắc nợ họ.
Learn more »

Sự khác biệt của con

Bố ah, con thấy mình giờ đây thật sự khác nhiều so với mọi người.

Khi nghe thấy các bạn gọi điện về cho bố lúc đấy con chỉ lặng yên và giọt nước mắt khẽ rơi 

Khi ngồi trên xe ô tô về quê, mọi người tíu tít gọi điện để Bố ra đón, còn con lặng lẽ đi bộ về nhà mình, rồi lặng lẽ nhìn lên bàn thờ chào bố con đi xa đã về!

Khi các bạn nói bố của các bạn rất khắt khe còn con chỉ lặng lẽ trôi về một kỉ niệm rất xa xôi, nó làm gợi nhớ bố của con là người bố thật tuyệt vời, những món do con chế tác, có những món mà màu nó bị biến dạng, hay những món con học trên mạng bố luôn là người khen ngon và thể hiện nó bằng việc ăn hết những gì con nấu.


Khi ra đường nghe thấy tiếng xe cấp cứu, con lại thấy trái tim mình có chút nghẹn ngào vì nhớ rằng bố cũng duy nhất lên Hà Nội bằng tiếng xe cấp cứu rồi rời xa con mãi mãi. Con không nghĩ con gặp Bố và chăm sóc Bố đó là lần cuối cùng. Lần cuối cùng mà con chưa kịp cắt tóc cho Bố, con chưa kịp nấu món thịt gà mà Bố nói tự nhiên Bố muốn ăn, Lần cuối cùng con chưa kịp chụp với bố một bức ảnh, lần cuối cùng rời xa con mãi mãi.

Khi mọi người nói về thăm Bố, còn con sẽ nghĩ hôm nào sẽ về thắp hương cho Bố!

Dường như mỗi khi con gặp khó khăn hay những lần tâm trạng bất ổn con thường nghĩ về Bố nhiều hơn, và lần nào nước mắt cũng rơi lặng lẽ quằn quại và đớn đau.

Con ước gì là Bố có thể về theo một cơn gió nào đấy, hay là một chiếc lá.., khi xa Bố con mới cảm nhận được nỗi đau của những chiếc lá khi phải lìa cành. Bố ơi! chiếc lá cuối cùng đã rơi, rơi mãi ..Bố bình yên nhé! Mặc dù ở nơi này con thường nhớ Người khá nhiều, con tự hỏi ở bên kia Người còn nhớ đến con... 

Mỗi khi chiều đến hay khí gió thổi làm trái tim Người lạnh ai mang áo ấm cho Người mặc, ai xoa bóp chân cho Người...ai xỏ tất cho Người, ai nói rằng: " Bố ơi, hãy cố gắng lên". Hình như con chưa bao giờ nói : Bố à, cố gắng lên nhé! Con biết để vượt qua mỗi ngày là Người đã tự cố gắng rất nhiều. Đối với con, Người luôn luôn là một người nghị lực, có lẽ ở nơi đó Người không phải cố gắng nữa, Người không còn phải gồng mình lên để chống chọi với bệnh tật và cuộc sống, ở nơi đó không còn những cơn đau hành hạ người khi thời tiết trái gió trở trời..Hãy quên hết mọi nỗi đau mà cuộc sống mang lại đi nhé..hãy bình yên nhé..,,con rất nhớ Người!
Learn more »

Có 1 ngày con nhớ Bố nhiều như hôm nay

Thu về khiến lòng con quặn đau, trái tim tràn ngập hình ảnh thân yêu của Bố! Khắc khoải, đau đáu với những niềm yêu thương.

Bố, tự nhiên sáng nay đi làm con thấy một mùi quen thuộc, mùi vị gần giống với mùi mắm tép mà nhà mình mà mẹ hay làm đó ạ. Không lẽ có phải điều đó làm cho con buồn không, chỉ biết là có một nỗi đau thi thoảng nhói lên nơi lồng ngực. Chắc nhà mình sẽ không bao giờ có được thời gian vui vẻ đó bố nhỉ. Nước mắt lại có vẻ đang rơi rồi, con đã tự hứa là nước mắt sẽ không rơi ngay cả khi con cười cơ mà. Hương vị mắm tép đó hình như vẫn vương vẩn , luẩn quẩn quanh bàn làm việc của con.


Bố à! Mùa thu là mùa của những con gió ngủ mê bước chân đi lạc, mùa thu là mùa làm cho con người ta hay mang trong mình những nỗi nhớ vẩn vơ, những kỉ niệm xa xưa. Thu về khiến con bồn chồn trong từng nhịp thở, thu về gợi nhớ khoảng thời gian con ở bên Bố, thế rồi từ đây con mãi không bao giờ cất lên một tiếng gọi Bố nữa rồi. Thu đã cuốn bố đi , thu đã mang Bố trở về hình hài cát bụi, nhìn chiếc lá lìa cành theo từng cơn gió mỏng manh , có một câu thơ con vô tình đọc qua, con đọc cho Bố nghe nhé :

“ Trong nỗi nhớ, Cây giường như gục ngã 

Chết khô dần, khi Lá mãi rời xa.”

Khi lá rơi, khi nghe thấy tiếng xào xạc của Lá, lòng con có chút đau, nỗi nhớ Bố cứ ùa về đầy ắp và khắc khoải . Ngày con xa Bố là ngày con nghe tiếng lá rơi hình như có chút đau, ngày chia lìa Bố, từng đợt gió mỏng manh mang theo cái lạnh mùa đông tràn về, con lạnh lắm bố biết không, run rẩy trong cái lạnh tiễn đưa Bố về nơi an nghỉ cuối cùng, những tiếng gào khóc, những giọt nước mắt, những niềm yêu thương, giờ đây cũng không thể mang Bố về với con được. Ở dưới đó khi Thu về bố có còn Nhớ con, nhớ mẹ, nhớ gia đình mình không? 

Bố ơi, Thu về, thu đang chập chững đi ngang phố , những cơn mưa đầu mùa thu về mang theo cơn gió se lạnh.... Một mùa mới lại về , mỗi khi thời tiết thay đổi hay giao mùa, Bố của con thường bị các vết thương hành hạ, ở dưới đó chắc Bố đau lắm, ai sẽ bóp đầu gối cho Bố, ai sẽ đun nước tắm cho Bố, ai sẽ nhổ tóc bạc cho Bố, ai sẽ thầm nhắc Bố ơi nhớ đi cẩn thận nhé .... Bố ơi khi thu về, khi những cơn mưa đầu mùa về Bố đừng đi ra ngoài hè nhé, vì rêu có thể làm Bố trượt chân đó, giờ đây khi mưa về tại sao con không còn nỗi niềm nào để lo lắng thế này ? 

Ngày trước con sợ nhất mỗi khi mưa về, nhìn ánh mắt buồn của Bố qua khung cửa, sợ rong rêu làm trật cây gậy làm cho bước chân của bố ngã, nhưng giờ đây niềm lo lắng ấy không còn thuộc về con, điều đó cũng làm trái tim con quặn thắt. Bố à, đến khi nào khi đi ra đường mỗi khi nghe tiếng xe cấp cứu không làm cho con đau nữa không ạ. Tiếng xe cấp cứu đã mang Bố xa con mãi mãi, mãi mãi thật rồi ?

Thu về khiến con buồn hơn, thu là mùa khiến mình hay gợi nhớ những nỗi nhớ vẩn vơ Bố nhỉ, những nỗi đau tưởng chừng như giá buốt con tim. Mùa thu mùa của sự chia lìa, thu về càng làm con nhớ đến khoảnh khắc phải lìa xa Bố vì thế mà dường như tâm trạng luôn u uất, não nề, không hề có chút sinh khí nào. Bố ơi giá mà một lúc nào đó con thể gặp Bố dù chỉ trong mơ một lần thôi cũng được , ở nơi xa ấy hãy cố gắng giữ gìn sức khỏe Bố của con nhé ! Con gái mãi yêu Bố .....
Learn more »